[Dịch] Ta Không Phải Hí Kịch Thần

/

Chương 33: Tắt (chương lớn gộp hai chương) (3)

Chương 33: Tắt (chương lớn gộp hai chương) (3)

[Dịch] Ta Không Phải Hí Kịch Thần

Tam Cửu Âm Vực

4.480 chữ

22-05-2026

Còn Trần Lăng vừa nghe tin này, tim liền giật thót.

Tai ách đã bị trừ?

Hắn còn đang ở đây... Chẳng lẽ là A Yến?!

Trần Lăng theo bản năng tăng nhanh bước chân, vội vã đi về nhà. Nhưng vừa tới trước cửa, hắn đã biết mình lo thừa rồi...

Chỉ thấy cậu thiếu niên áo đỏ quen thuộc đang ngồi xổm trước cửa, chăm chú vo tuyết thành từng quả cầu. Cậu cẩn thận chồng chúng lên nhau, nắn ra hình dáng một người tuyết, nhưng tay vừa trượt một cái, hai quả cầu tuyết lập tức đâm vào nhau rồi vỡ vụn.

Trần Yến thở dài, khóe mắt vừa thấy Trần Lăng đi từ xa tới, đôi mày đang nhíu chặt lập tức giãn ra, vui mừng gọi:

“Anh, sao anh về sớm thế?”

“Anh qua khảo hạch sớm nên về sớm hơn một chút.” Trần Lăng thở phào một hơi, cười nhẹ, cả người như trút được gánh nặng.

Hắn không biết bên Chấp pháp giả đã xảy ra chuyện gì, càng không biết bọn họ rốt cuộc đã trừ con Tai ách nào... Chỉ cần hắn và Trần Yến vẫn bình an vô sự, vậy là đủ rồi.

“Qua rồi ạ?” Trần Yến trợn to mắt, “Anh, sau này anh thật sự là Chấp pháp giả rồi sao?”

“Ừ.”

Trần Lăng bước vào nhà, đặt bánh kem lên bàn rồi ngoắc tay với cậu: “Khó lắm mới có dịp thế này, anh mua bánh kem rồi, hai anh em mình cùng ăn mừng.”

Vừa nghe đến hai chữ bánh kem, mắt Trần Yến lập tức sáng bừng lên. Cậu lao nhanh vào nhà, tà áo diễn bay lên, cuốn theo cả mảng tuyết lớn, cả người cái vèo đã ngồi xuống bên bàn, tò mò nhìn Trần Lăng mở hộp bánh.“Anh, cái bánh kem này đắt lắm đúng không?”

“Không đắt.” Trần Lăng cười, lấy từ trong ngực ra một nắm bạc, trải lên mặt bàn, “Anh có tiền rồi... Sau này nhà mình sẽ còn có nhiều tiền hơn nữa.”

“Nhiều tiền thế này...” Trần Yến kinh ngạc trợn tròn mắt, “Mình tiêu được lâu lắm luôn ấy...”

“Đúng lúc em cũng sắp đi học, giờ tiền học cũng lo xong rồi.”

Trần Lăng tháo hộp ra, một chiếc bánh kem kem tươi cỡ lớn xuất hiện trên bàn. Với Trần Lăng, từ cách làm đến nguyên liệu của chiếc bánh này đều chẳng thể so với kiếp trước, nhưng với Trần Yến, đây là thứ mà cậu đã vô số lần đứng trước tủ kính nhìn mà không bao giờ mua nổi.

Trần Yến không nhịn được nuốt khan.

“Anh... mình có cần đợi bác sĩ Sở không?”

“Không đợi cậu ta nữa, còn chẳng biết bao giờ mới về, để phần cho cậu ta một miếng là được.” Trần Lăng lấy mấy cây nến tặng kèm ra, cắm lên bánh rồi châm lửa từng cây một.

Ánh nến cam nhạt lay động trong phòng, hắt lên gương mặt hai thiếu niên, đối lập với những bông tuyết đang bay ngoài cửa.

“A Yến, em thổi đi.”

“Không phải sinh nhật cũng thổi nến được ạ?” Trần Yến hỏi.

“Đương nhiên là được... Trước khi thổi nhớ ước nhé.”

“Vâng!”

Trần Yến lập tức chắp hai tay, nghiêm túc cúi đầu dưới ánh nến, như một người đang thành tâm cầu nguyện.

Trần Lăng không biết Trần Yến đã ước điều gì. Hắn chỉ thấy sau khi cậu mở mắt ra, cậu liền cười với hắn, đôi mắt màu hạt dẻ trong veo như nước.

“Em ước gì thế?” Trần Lăng hỏi.

“Không nói được, nói ra là không linh nữa...”

“Cũng đúng...”

“Xin hỏi, Trần Lăng có nhà không?”

Hai người đang nói chuyện thì một bóng người dè dặt đi tới cửa, đứng trong màn tuyết lớn nhìn vào trong nhà.

“Ngô Hữu Đông?” Trần Lăng nhận ra bóng người chống gậy kia, ngạc nhiên nhướng mày. “Sao cậu lại đến đây? Vào trong rồi nói.”

Ngô Hữu Đông ngượng ngùng cười cười, chậm rãi bước vào nhà. Hắn liếc chiếc bánh kem và nến trên bàn, trong mắt đầy vẻ ngưỡng mộ...

“Tôi vừa thấy danh sách niêm yết ngoài phố, cậu được nhận chính thức rồi à?”

“Ừ.”

“...Chúc mừng nhé.” Ngô Hữu Đông cười, nhưng trong nụ cười lại có vị đắng chát. “Tôi cứ tưởng cậu cũng sẽ bị ép rời đi như tôi, ai ngờ... cậu lại thật sự làm được.”

Nghe câu này, Trần Lăng cảm nhận được rõ sự chua chát và bất lực giấu sâu trong lời hắn.

“Anh, cậu ấy là ai thế?” Trần Yến tò mò nhìn Ngô Hữu Đông.

“Cậu ấy là Ngô Hữu Đông, bạn đi cùng anh đến Băng Tuyền phố mấy hôm nay.”

Ngô Hữu Đông khựng lại.

“Là bạn à?” Trần Yến như nghĩ ra gì đó. “Vậy cũng chia cho cậu ấy một miếng bánh đi?”

“Ừ, đương nhiên là phải chia rồi.”

“Để em cắt hay anh cắt?”

“Không vội, nến còn chưa thổi xong mà.”

Trần Lăng vừa nói vừa vẫy tay với Ngô Hữu Đông đang đứng ngơ ngác bên cạnh. “Hữu Đông, đừng đứng nữa, ngồi xuống ăn cùng đi.”

“À? Ờ... được.”

Ngô Hữu Đông chậm rãi ngồi xuống bên bàn.

Hắn nhìn Trần Lăng với vẻ mặt kỳ lạ, rồi lại nhìn sang khoảng trống bên cạnh mình...

“Trần Lăng...”

“Hử?”

“Tôi hỏi một câu được không?”

“Gì?”

“Từ nãy tới giờ... cậu đang nói chuyện với ai thế?”

Trần Lăng khựng người.

Một cơn gió lạnh buốt thấu xương bất ngờ lùa vào trong nhà, ngọn nến đang cháy chợt phụt tắt.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!